xulykhokhancuocsong.com

Ngoài kia còn quá nhiều nỗi đau to lớn hơn

buổi sáng xuống ngồi trong sảnh của 1 khách sạn 5 sao tại sài gòn ngắm đường phố qua các ô cửa kính ..... lòng đang bình yên nhẹ nhỏm..... chợt một bóng dáng gầy gò liêu xiêu bước từng bước khó khăn đang bán vé số ở bên kia đường nhanh chóng đập ngay vào mắt tôi ..... thế là lòng như sóng dậy cồn cào, nhói đau ..... nước mắt rơi nhanh trong vô định.....( cái đứa nhạy cảm mít ướt lúc nào cũng chỉ giỏi cho chuyện khóc chứ chẳng làm được cái quỷ gì.....đáng ghét ????) tôi vội nhờ 2 đứa em trai của tôi đang ngồi cạnh bên ra mua vé số giúp cho người bán bé số bên đường và tìm hiểu thêm về hoàn cảnh ấy thì biết được em chỉ mới hơn 20 tuổi quê o miền tây bị tai nạn xe , sau đó lắp sọ ko được nên em ra nông nổi vậy , nhà nghèo, em theo cha lên sg bán vé số kiếm sống qua ngày , còn mẹ thì vẫn ở quê.....em tàn tật và ngày chỉ kiếm được vài chục đồng tiền việt nam nhưng em vẫn vui vẫn sống và vẫn phụ giúp gia đình .... nói chuyện cũng rất khó khăn đi đứng thì càng khó khăn hơn nhưng trong cử chỉ ánh mắt em cứ rạo rực tót lên một sự mạnh mẽ lạc quan .... em thể hiện lòng biết ơn với 2 cậu em trai của tôi, bằng nét mặt mừng rỡ và cuối đầu cảm ơn..... em tàn nhưng em ko phế..... tôi thương em và bắt đầu phục tinh thần của em .....tôi nhìn lại tôi và tự hỏi tự nghĩ ..... rồi tôi quyết định trả phòng khách sạn đang ở và đổi sang ở một khách sạn khác rẻ hơn khách sạn hiện tại đến 5,6 lần tiền .....chỉ ngủ thôi,cả ngày toàn đi công việc chứ có hưởng thụ gì đâu sao một ngày phải tốn vài trăm đô la vào đó , trong khi ngoài kia bao nhiêu người đang khó nhọc kiếm từng xu từng cắc để chi trả cho bữa cơm mỗi ngày, thà tôi đem số tiền trả cho khách sạn hạng sang đó cho những người nghèo thấy còn có lý và ý nghĩa hơn .... đôi khi mình sung sướng đầy đủ quá rồi đâm ra hoang phí , còn thêm cái bệnh yếu kém đụng chuyện chút là dễ suy sụp ....bệnh tí xíu cơ thể có chút thay đổi chút đỉnh thì khóc ầm lên như trời sắp xập .... nghĩ mà thấy xấu hổ mắc cỡ cho bản thân quá .... ngoài kia còn quá nhiều nỗi đau to lớn hơn những gì mình đang nếm trải nên đừng ngồi đó mà than thân trách phận , thời gian để than thở đó tốt nhất nên dùng để làm những việc ý nghĩa khác cho người cho đời ..... nhớ nhé tôi ơi !!!!!!!!!

22/01/2020

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *